Trang thơ NGUYỄN THÁNH NGÃ

alt

 

Nguyễn Thánh Ngã

Sinh năm: 1958

Quê: Ba Gia Sơn Tịnh

Hiện ở: Lâm Hà Lâm Đồng

Hội viên Hội VHNT tỉnh Lâm Đồng.

Email: nguyenthanhnga64@gmail.com
thicalata@yahoo.com.vn

Weblog: thanhngadl.vnweblogs.com

 

Chùm thơ Nguyễn Thánh Ngã:

 

VALENTINE NỒNG CHÁY

Ngày tình yêu không yêu ai

Ngày tình yêu không tặng ai

là một ngày cô lẻ...

Anh tìm một đóa hồng

Anh tìm một làn môi

nón nghiêng giấu nụ cười

người ta cậy cô bé búp bê

người ta cậy chú gấu bông

để trao tình...

Riêng anh cậy trái tim em

làm mai mối cho phút giây hồi hộp

phút giây nồng cháy...

Valentine thật thà

Valentine tin cậy

không thỏi chocolate nào sánh kịp

Hai trái tim ngọn lửa

dẫu còn đắng chát gần kề

nhưng không thể dập tắt...

 

 

Hà Nội tinh khôi

Được thấy Hà Nội lần đầu tiên
Được chạm nước sông Hồng lần đầu tiên
Hồn tôi ngước lên tháp Bút...
Hồ Gươm như trang giấy
trầm tư

Trời xanh hòa bình
tiếng thơ chạm mây trắng nghìn xưa
Hồn tôi
đứa con miền Nam nở lệ
long lanh chiếu dời đô...

Thăng Long
Thăng Long
giấc mơ ngàn năm hóa hiện thực
giấc mơ đóng ấn lên mặt đất
cháu con chú thích cội nguồn

Được thấy Văn Miếu lần đầu tiên
Được chạm bia tiến sĩ lần đầu tiên
Rùa đá ngước lên mở mắt
người con gái yếm @ lưng ong

Tiếng ca trù trên môi em
vương đàn Đáy
lần bước cha ông tôi về !
Hà Nội ôm tôi còn để cửa
phố Phái liêu xiêu giọt đàn

Nhà chị tôi nằm sâu ngõ ngách
cúc trắng nở nghiêng sau vườn sau
Giọt sương lăn vào Hà Nội thật chậm
thật chậm
ướt chân ngày

Người con gái gánh hoa từng ngõ ngách
36 phố phường còn thương
bước chân...

Tôi thấy chị tôi đã yêu
chị yêu mùa thu và lính chiến
lá thư đảo xa còn xao xuyến nằm im bó hoa trên bàn...    

 

Trên đất Lâm Hà  

Về Lâm Hà
người quàng vai núi
chạm ánh mắt hồ Gươm
màu lục thủy...

Dòng Đạ Dâng như con rắn lượn
chở giàn bè trầm ru từng gié lúa củ khoai

Những hạt lúa bén rễ vách núi
quanh năm mọc trống mọc chiêng
mọc câu ca mọc hồn thi sĩ
sương móc trong veo tên đất tên làng
    Lâm có đồng
Hà có nội
đồng gieo hạt
nội gieo cái chí
tay cày tay cuốc gieo thơ

Hòn đá ngáng chân thì vấp cái tứ
rễ cây ăn sâu thì bám ý cội nguồn
rửa chân bên suối biết giữ hồn thơ trong sáng
nghe tiếng vượn kêu thì câu chữ rung động
nghe điệu chiêng trầm thì lạ hóa nhịp thơ

Tất cả
tất cả
uống men núi ủ tình rừng mà thắm
hoa cà phê nở trắng lưng đồi

Lâm Hà
nghe chiếc lá rơi
ngỡ trang sách vừa lật sang ngày đầu thế kỷ
bao nhiêu mầm xanh bao nhiêu ánh nắng
dòng sông đời người gõ nhịp tim xanh

Có người gói từ sông Hồng một nắm đất
về Lâm Hà thao thức nhớ phù sa
Sương trên lá
hay nước mắt mẹ già lăn chậm

lăn chậm
theo bước chân màu mỡ bazan...


Hà Nội

1/
Trong tôi Hà nội mới
không như lần đầu ghé môi hôn
Hà Nội mới từ những gì đã cũ
sáng nay nâu sẫm áo rùa...

2/
Lần đầu tôi đặt bước chân
nghe môi gạch ngàn năm hé mở
thoảng môi trầm
chín bậc rồng bay...

Hoa đào ơi !
biết cành nào dâng Công Chúa
vó ngựa dồn vào lục bát Nguyễn Du


Tôi đi tìm cây nào
hương nào còn thơm "năm ngoái"
gió đông cười nheo khóe thời gian...

3/
Tôi về từ phương Nam
hơn 30 năm bây giờ mới đến
từ mùa Xuân thống nhất vang rền
Hà Nội đó khuya vầng trăng Văn Miếu

Hà Nội tôi
Bây giờ tôi mới có
bây giờ mới trầm lắng trong tôi

4/
Sông Hồng kia
Tổ quốc hát từng ngày
giọng thao thức người xa quê mỗi tối

36 phố phường
36 giấc mơ
môi bún ốc em thơm cốc nước chè bà lão
đi qua Hồ Tây
mơ trâu vàng xác cáo...
mơ mình
vang nhẹ bước Hồ Gươm

5/
Còn đây đàn Đấy treo câu ả
nằng nặng lưng rùa nâng sức sống văn bia

Tôi đi là biết đi chưa hết
và biết mình chưa hiểu hết
đất nước trầm tích bóng người

Nhưng qua cầu Long Biên
khi ngồi ở ga Hàng Cỏ
nghe Hà Nội mặn môi
Tổ quốc xuân thì...                                  

giải vây cả nỗi cô đơn tinh khiết nhất!


NGƯỜI GIEO HẠT                              

Như người gieo hạt trên đồng
Thầy gieo câu chữ vào lòng tôi xưa
Lần đầu chạm nắng va mưa
Hạt là chữ nghĩa đội mùa len xanh

Thầy vun gốc thầy tỉa cành
Giữ gìn những lúc đành hanh gió về
Lại khi sâu bệnh ủ ê
Lời thầy sực tỉnh cơn mê giữa đời

Trăm năm một cuộc trồng người
Thầy như tia nắng mặt trời phương Đông                              
Cây tôi mọc giữa mênh mông
Vẫn nhìn về phía rực hồng cao lên

Mẹ cha công nặng đáp đền
Tháng ngày trường lớp sao quên nghĩa dày                           
Trong tôi hạt chữ mỗi ngày
Đầy như quả ngọt xưa thầy đã gieo...

 

thienbutthihuu

trả lời

Reply: "Thạch Thảo rất hạnh phúc..."
Cảm ơn TT đã vào đọc thơ Trang TBTH. chúc bạn có nhiều niềm vui và sức khoẻ.

thao

Thạch Thảo rất hạnh phúc được đọc thơ anh Nguyễn Thánh Ngã và nhóm Thiên Bút Thi Hữu.

Chúc mừng