Trang chính summary liên kết cá nhân Albums Tự giới thiệu Admin

Thơ Nhật Linh

Thơ Trackbacks (0) Thêm góp ý   
 




Tên thật: Phạm Kỳ Ngoạn

Năm sinh: 1945

Quê: Hành Nhân, Nghĩa Hành, Quảng Ngãi

Hiện ở: Nghĩa Phương, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi
ĐT: 0914267692.



Thu xa


Thu về sương giăng đầu nhớ

Cuối vườn nhặt lá vàng bay

Chưa vui sao mà vỡ lỡ

Hoàng hôn nhạt bóng hao gầy


Gặp nhau thẹn thùng cuối phố

Mênh mông tìm lối xưa quen

Khi về trắng tay nỗi nhớ

Hắt hiu thị trấn không đèn


Muộn màng sương thu rơi nhẹ

Xuống thềm vương sợi tóc thơm

Cỏ non ôm bàn chân mẹ

Thu xa, chớ có giận hờn


Đò chiều bến chờ lỡ khách

Thả buồn theo nước về xuôi

Ngập ngừng nửa về nửa ở

Dáng thu chợt thoáng qua rồi.


Vọng thu


Chiều biêng biếc chảy về đâu

Tự dưng nỗi nhớ gục sâu vào hồn

Nhớ vàng thu, buổi hoàng hôn

Buốt đau thân cỏ, cỏ hờn dỗi chân

Tay suông mười ngón bâng khuâng

Che sương cho tóc một lần rồi thôi

Trăng nghiêng soi bóng em ngồi

Hương thoang thoảng nhớ, mắt soi dặm buồn

Vườn thu vắng, lá thu buông

Rơi theo tiếng vọng ướt hồn thi nhân.


Tuổi xa người


Trời mênh mông, biển mênh mông

Ta về tắm một dòng sông ngọt ngào

Bồng bềnh, sóng sánh, lao xao

Hỏi trăng, hỏi nước bóng nào của em

Da thơm thơm áo lụa mềm

Tóc thơm vừa mớm dài thêm tuổi đời

Mười sáu, mười tám, đôi mươi

Năm mươi là tuổi xa xôi hay gần

Cái hương xưa dấu bàn chân

Ráng quên nỗi nhớ dần dần sẽ quen.


Hoa cúc vàng


Chỗ em đứng chờ anh qua

Bây giờ thiên hạ trồng hoa cúc vàng

Mỗi lần có dịp đi ngang

Thấy hoa anh tưởng áo hàng lụa bay

Nghĩ hoài sống mũi cay cay

Tám năm không trọn một ngày gần nhau

Hạnh phúc thường hay qua mau

Vắng nhau thì thấy ở đâu cũng buồn

Tự dưng thương ghế thương bàn

Nơi em đã để cho làn hương rơi

Anh muốn kêu lên em ơi

Nhớ gì nhớ đến chết người như không

Tay vò hoa cúc nát lòng

Vàng phai như ý chờ mong nhạt dần.

Nhà thơ Nguyễn Tấn On

Thơ Trackbacks (0) góp ý (5)   
 

                                           

                                      


N g u y ễ n  T ấ n  O n

- Sinh năm 1957

- Quê: Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.
           - Hội viên Hội VH-NT Lâm Đồng

- Hiện ở tại:  69h1, Nguyễn Văn Trỗi, TP Đà Lạt.

- ĐT:  063.825.830 - DĐ:  0975.079.639

- E-mail: nguyentrandalat@yahoo.com

Tác phẩm đã xuất bản
       - Thơ Tặng Người - NXB Văn Nghệ 2000
- Phượng Xưa - NXB Văn Nghệ 2001
  - Hồn Quê - NXB Hội Nhà Văn 2003
        - Chuông Gió - NXB Hội Nhà Văn 2005

       - Vũng nhớ  - NXB Hội Nhà Văn  2008
Giải thưởng

                                  - Giải Nhất- Thơ lục bát tuyển tập Áo Trắng - 2000
                                  - Giải Thơ Tạp chí Sông Hương - 2003.

                 

CHÙM THƠ NGUYỄN TẤN ON:

Tình đảo

Tôi sinh ra giữa bốn bề sóng vỗ
Hương tỏi bay thơm đất thơm làng
chuyện ngày xưa đã thành chuyện dân gian
khi ông tôi cùng trai làng
theo lệnh vua ra đảo
tên Trường Sa cắm cột mốc biên cương
nhận tiền tử, vẫn hiên ngang vượt sóng
...và cha tôi
những năm chiến tranh nóng bỏng
cỡi sóng, vượt đèo khởi nghĩa "Ba Tơ"
đất nước hôm nay dưới một bóng cờ
tôi tiếp bước lên đường ra đảo
sóng ôm sóng vỗ ầm ào nỗi nhớ
trắng đất trời
bạc áo mặn môi
có những chiều chết đuối đám mây trôi
cùng đồng đội hát"bài ca ra trận"
lá bàng rơi đỏ lên màu mận chín
như máu ngàn xưa thấm vào đất ông cha
những người lính Việt Nam
là cột mốc cắm trên đảo Trường Sa
bao thế hệ, bao phong ba sóng dữ
bờ biển bãi cồn đời đời gìn giữ
giữa trùng trùng gian khổ
tổ quốc thiêng liêng
Trường Sa ơi !
đất không màu mỡ mà lắm dịu hiền
là xương máu của dân tộc Việt
gió từ đất liền
thổi qua đại dương bao lời tha thiết
tôi- như hải âu vỗ cánh
đạp sóng nhìn về
mùa giêng con gái
...và đám trẻ ở đảo
lượm vỏ ốc
xếp bản đồ VIỆT NAM.

Nhớ quê

Tôi có ai đâu
Mà đưa tiễn
Nhớ quê
Mua vé hai ngàn
Vào ga làm người đưa tiễn
Nhìn
Những cánh chim
Về vườn xưa chốn cũ
Bầy se sẻ đậu trên bờ cỏ mượt
Mổ vu vơ hạt nắng mùa xuân
Những con tàu nối thêm toa
Xe đò thêm lượt
Bao nhiêu người hối hả
Tay xách, vai mang
Quảy gánh một tình quê
Ai cũng có
Mẹ cha, quê hương là một
Con không về xin mẹ chớ chờ mong.


Mẹ và gánh Don

Quê tôi cửa sông nước hai
Khi đàn chim mía sớm mai gọi bầy
Mẹ tôi một gánh Don đầy
Dẻo vai rao bán đó đây xa gần

Đường làng hẻm phố ...dấu chân
Tiếng rao mời gọi tảo tần nắng mai
Ngọt lòng hương lúa giêng hai
Ngâm mình dưới nước miệt mài bắt Don

Áo tơi bạc thếch hoa mòn
Gióng mây tưa sợi vẫn còn tình quê
Bao năm chốn cũ quay về
Bếp xưa lạnh ngắt bốn bề mẹ ơi

Gánh Don mẹ gánh đất trời
Nuôi con ăn học một thời đó đây
Rưng rưng chạm gánh Don gầy
Mẹ không còn nữa ui* đầy nhớ thương.


Em có về...?

Tôi về đây núi Ấn , sông Trà
Nằm thoả thích cát dính vào da thịt
Con bói cá lao mình xuống nước
Vấp tiếng chuông chùa cong cành hoa lau
Một con sông hai dòng trong, đục
Áo trắng qua cầu một thời bên nhau
Sông Trà lún bóng trăng vàng nhớ
Thiên Bút đùn mây vẽ tài hoa
Gió hừng hực đi qua đồi Thạch Trận
Đá chạm nhau lửa phực nắng La Hà
Dấu chân để lại trên đá nguội
Có phải Cao Biền trảm thiên vương
Tôi về đây ôm lấy quê hương
Nghe rưng rức lời ca dao mẹ hát
Khói à ơi vương hàng cau xanh ngát
Em có về cùng tôi yêu thương...?



Về quê

Ta về tìm lại chút hương
Đã lâu ta ở phố phường rong rêu
Dòng sông soi một cánh diều
Khói đồng ai đốt cho chiều mù cay
Ta về không rượu mà say
Khoai lang lùi cháy hương bay ngát đồng
Áo tơi bật gãy mấy đông
Treo lên vách đất vẫn mông mênh trời
Ta về lượm tiếng à ơi
Hiên lòng gió thổi rối bời đống rơm
Ai về nhóm bếp nấu cơm
Cơm sôi buồn chín tàn rơm đỏ tình
Lời ru cong vút mái đình
Hoa cau tiếng rụng rập rình vầng trăng.
 

Sông quê

           Tặng: TRẦM THỤY DU

Khi mẹ ra sông Trà vo gạo

Con cá Bống vùi cát nhột bàn chân

Cha lên núi lượn củi về đun bếp

Nhìn trời xanh Thiên Bút Phê Vân

Những ngày mưa nguồn chốp bể

Gió giật áo tơi cha kéo vó mùa giông

Cá bông kho hôm đi học về trễ

Vui cùng bạn bè

Té nước dưới trời đông

Thời gian lớn lên theo từng con nước

Dòng sông cạn ánh tà dương

Để chiều vương vạt nắng

Phố lấn bãi bồi

Cá bống tha phương

Em lấy chồng xa nhớ bến sông giặt giũ

Tôi rời quê nhớ cá bống sông Trà

Hai mươi năm áo cơm lận đận

Thêm bao năm...có quên mất mùa xa...?

Bạn vào thăm mang cho cá bống

Chút tình quê nhớ chốn chôn nhau

Sợ ngày về mất đôi bờ xe nước

                        Sông quê ơi! Da diết một câu hò

Nhà thơ Lê Văn Sơn

Thơ Trackbacks (0) góp ý (3)   
 

Ban biên tập Trang TBTH vừa nhận được tập thơ "Những giấc mơ" của nhà thơ - nhà báo Lê Văn Sơn gửi tặng, tập thơ do Hội VHNT Quảng Ngãi xuất bản tháng 8/2009, xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc.



LÊ VĂN SƠN

Sinh năm 1958

Quê quán: La Hà, Nghĩa Thương, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.

Hiện là: Chủ tịch Hội Văn học - Nghệ Thuật Quảng Ngãi

Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi, Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam.



Một số bài thơ của Lê Văn Sơn
:


VU VƠ

Nào ai biết ở đâu hư ảo
Anh và em xa cách cả vầng trăng.

Bạn của anh viết thơ làm báo
Báo nuôi thơ quá đỗi nhọc nhằn.

Trăm năm, rồi ngàn năm
Bia đá rêu phong, duềnh doàng bia miệng

Con thuyền nào phiêu lãng
Thèm triền sông quê nhà.

                   Sơn Tây, tháng 3/2002


VƯƠNG TƠ

Nào anh tệ bạc gì đâu
Sao em than thở âu sầu đầy vơi
Lỡ vương vài mớ tơ trời
Sợi rơi sợi gãy sợi trôi hoang đàng
Méo tròn trăm sự đa mang
Trăng không chịu khuyết cứ vàng mãi thôi
Nợ đời chấp chới mây trôi
Tóc xanh đã nhạt da mồi gió sương
Vắt lòng cho những yêu thương
Cũng vì em điệu nghệ thường... trăm năm.


TIẾNG CHIM TỪ QUY
(1)

Rừng già xào xạc trong đêm
Bếp nhà sàn bập bùng ánh lửa
Đứa con nhỏ mắt tròn xoe ngơ ngác
Nghe em hát Dê
-ô-dê (2)
Chồng của em đã đi rất xa
Không bao giờ về nữa
Cha mẹ chồng thương con dâu còn trẻ
Cho em bồng con về lại nhà mình.

Đi tìm nhau vượt mấy cánh rừng
Lội qua bao nhiêu con suối
Sao tình yêu đứt đoạn giữa chừng
Điệu Dê
-ô-dê nghẹn ngào
Chìm trong nước mắt.

Ngày mai
Người mẹ trẻ cõng đứa con thơ dại
Cõng theo nỗi đơn côi
Trở về nhà dưới bóng rừng heo hút...

Đêm cuối cùng ở nhà chồng em hát
-ô-dê vĩnh biệt một mối tình
-ô-dê cho sự sống hồi sinh
Em không muốn làm tiếng chim Từ Quy
Ngoài rừng khuya khắc khoải.

                                                Sơn Tây, tháng 3/2002


Chú thích:
(1): Một loài chim rừng thường hót lúc đêm khuya
(2): Điệu hát dân ca của đồng bào Kadong ở huyện Sơn Tây
.


Design by JuliettaRose Studio. Powered by Vnweblogs