LÊ NGỌC TRÁC

Tên thật: Lê Ngọc Khôi

Quê quán: Tư Nghĩa, Quảng Ngãi

Hiện ở: Thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận.



Uống rượu

                     (Ngày tiễn bạn đi xa)

Rót đi, rót nữa cho đầy

Cạn thêm ly nữa, tiễn mày đi xa

Sá gì cách biệt quan hà

Trường đời vạn nẻo đường xa gập ghềnh.

Gió về cho bóng triều lên

Người đi có nhớ sông Dinh sông Trà

Nhớ mùa bấc biển mưa sa

Bao năm tóc rối vẫn qua truông đời.

Cuộc đời như một cuộc chơi

Hãy đi cho biết đất trời mênh mông

Không như con sáo sổ lồng

Tiễn mày đi ...bỗng nghe lòng bâng khuâng.

Trăng nghiêng bên cốc rượu nồng

Cạn thêm ly nữa ấm lòng người đi.


Về

Tôi về quê cũ trong đêm

Trăng khuya chếch bóng bên thềm quán xưa

Qua cầu nhớ tiếng đò đưa

Mênh mông sóng nước lưa thưa sợi buồn.

Nhạt nhoà mắt lệ mờ tuông

Bao năm mang nặng nỗi buồn xa quê

Chỉ mong một lần trở về

Nhìn mùa hoa cải ven đê rực vàng

Chờ người qua chuyến đò ngang

Hương chanh nhẹ thoảng hạ vàng tóc mây

Con sông quê vẫn dáng gầy

Tôi tìm về lại những ngày chưa xa...

Mái đình xanh rợp bóng đa

Trường làng rộn tiếng ê a đánh vần

Đường quê chân bước tần ngần

Chuyện đời như bóng phù vân lưng đồi.

Ngày về tôi lại gặp tôi

Vườn xưa đã khép nhân đôi nỗi sầu

Thương ai mây trắng bạc đầu

Trở về nghe tiếng chim câu gọi đàn.



Nhớ Hải Châu

Lâu lắm không về thăm Hải Châu

Sông xưa áo lụa có phai màu?

Ngàn trùng cố xứ bao dâu bể

Ta vẫn nhớ về một Hải Châu.

Thương cha vất vả ở đồng sâu

Nhớ mẹ sớm trưa chạy chợ Cầu

Đàn em thơ dại giờ đã lớn?

Ta mãi chỉ là một gã ngây.

Trông về cố xứ mờ sương mây

Thương con đò đợi bến sông Tây

Ai hò Ba Lý trong chiều tím

Cho nẫu lòng người xa Hải Châu.

Xin hẹn mùa sang cúc trổ bông

Về thăm quê cũ, thăm dòng sông

Câu hò thắm đậm tình non nước

Đất khổ yêu ơi sẽ rực hồng.


Gặp lại Quảng Ngãi

ở Cực Nam Trung Bộ

Ta gặp lại Quảng Ngãi

Một chiều Tân Nghĩa

Áo chàm phai

Ánh mắt vẫm reo cười

Bao năm rồi

Giờ mới nghe giọng đồng hương

Giọng nói ngọt lịm mía đường

Thơm hương quế quê ta

Ngày xưa

Trên cánh đồng gió Lào cát bỏng

Mẹ còng lưng gieo lúa trì trì

Nuôi lớn đàn con

Đi giữ nuớc

Hôm nay

Em

Một nắng hai sương

Trên những ngọn đồi sỏi đá

Miền cực Nam Trung bộ

Cuốc đất trồng khoai

Đưa con vào đại học

Quê ta nghèo

Cuộc sống gian nan

Đời vẫn sáng lên

Những tấm lòng trung hậu.

Chiều xõa tóc

Bên sông Dinh lộng gió

Em mơ về sông Trà

Với Long đầu hí thủy

Trông vời núi Nhọn vờn mây

Em nhớ Thiên bút phê vân

Tháng giêng thơm

Như nụ hôn đầu

Đào đã đơm hoa trên đỉnh gió

Hẹn những mùa vui

Em hò ba lý giữa thung xanh

Hò là hò khoan

Ba lý tình tang

Ngày xưa

Rừng núi hoang tàn

Hôm nay

Xây dựng thành làng quê ta.

Ngọt ngào làm sao

Ơi câu hò xứ sở

Đưa ta về

Với nguồn cội yêu thương.



Tâm sự với Má

1.  Má ơi !

Tóc con giờ đã phai màu

Nếu còn sống

Má sẽ cho tiền con nhuộm tóc

(Bởi con là bé đầu lòng của Má

Má thương con nhất nhà)

2. Tóc bạc trắng rồi

con mới hiểu

lời mắng yêu của Má năm nào

(Mày là thằng thơ thẫn, lông bông)

Ngày xưa

Ba sống ở làng Đông

Má ở phố Tây

Cách nhau dòng sông nhỏ

Cô gái thành phố về nhà chồng

Không quen cuốc đất trồng khoai

Thế mà

Suốt đời Má phải gánh nặng đường xa

Sáng bán cháo vịt

Chiều bán chè đỗ đen

Nuôi một  đàn con dại

(khi Ba con ở tù)

Bảy anh em chúng con lớn lên thành người

Từ máu và mồ hôi của Má

3. Má đi xa đã mười ba năm

Tết đến không có Má

Nhà mình thường kém vui

Năm nay Tết lại về

Con lại nhớ ngày xưa...

Nhà mình nghèo

Không tiền mua áo mới

Má cắt bộ đồ đẹp nhất thời con gái

Sửa thành áo mới cho anh em chúng con

Nhà không tiền mua thịt

Má thường luộc rau xanh

Chúng con giành nhau ăn

Khen ngon

Như chưa từng được ăn...

4. Đã bao lần

Con viết thơ tặng người yêu

Làm thơ tặng bạn rượu

Nhưng

Chưa một lần

Con viết nổi một câu thơ tặng Má

Má có buồn con không

(thật con là thằng lông bông)

5. Chiều nghĩa trang cuối năm

Gió thổi lạnh mấy hàng cây

Hoa mắc cở úa gầy chân mộ chí

Má nằm đây...

Mà ngàn thu cách biệt

Thương nhớ Má vô cùng

Con chỉ biết khóc ... Má ơi !
 

Cảm thức LÊ NGỌC TRÁC với MỘT CHÚT TÌNH THƠ

(Đọc Một chút tình thơ, Hội Văn học Nghệ thuật Bình Thuận, tháng 5/2008).
                                                        TRẦN HOÀNG VY


 

        Lê Ngọc Trác tên thật là Lê Ngọc Khôi, anh sinh ra tại Tư Nghĩa, Quảng Ngãi, nhưng sinh sống và làm việc tại Thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận. Từng là phóng viên của báo Thuận Hải (Bình Thuận trước đây). Chẳng biết từ khi nào, cái nghiệp văn chương lại đeo đuổi và ám ảnh anh đến tận bây giờ.

           Bằng chứng là từ năm 1996, anh đã xuất bản tập thơ "Dòng sông em và tôi", tính đến hôm nay, anh đã có "gia tài" là 4 tác phẩm (gồm hai tác phẩm thơ, và hai tác phẩm giới thiệu tác giả tác phẩm).

         Một chút tình thơ là tác phẩm thứ 4 của anh. Sách dày 108 trang, khổ 14 x 20cm. In trên giấy trắng, trình bày trang nhã, do Hội Văn học Nghệ thuật xuất bản.

         Thú thật, quen biết  Lê Ngọc Trác từ hơn 30 năm trước, đây là lần đầu tiên, tôi được đọc tác phẩm của anh, không phải là một tập thơ, mà là một tập sách "giới thiệu tác giả, tác phẩm". Sở dĩ tôi nói đây là lần đầu tiên, vì khi cùng sống chung ở xã Tân An ( Hàm Tân), nơi đỉnh dốc, bốn mùa lồng lộng gió, tôi dạy học, làm văn nghệ, còn anh là nhà báo. Khi tôi chuyển công tác, bằng bặt tin nhau dễ đã 25 năm, đến bây giờ mới được "gặp lại" và..."cố tri" đã gửi tặng cho nhau những tác phẩm của mình, để khi đọc nó, những kỷ niệm xưa đã biến thành sự tương giao, đồng cảm, cho dù chưa đến mức "tri âm, tri kỷ", nhưng cũng đã "đồng thanh tương ứng...".

          Tôi phải "dài dòng" một chút, để cho những hoài niệm xưa bớt dậy sóng, lắng lại lòng mình, để mà trân trọng, lần dở những trang sách bạn viết. Một chút khiêm tốn, một chút nhún nhường, Lê Ngọc Trác đã tâm sự : " Với tập sách bé nhỏ này, tôi không bao giờ có ý định làm nhà phê bình văn học. Thật tình, tôi chỉ viết về những nhà thơ, những người bạn thân thiết, gần gũi với mình trong cuộc sống...Tôi cố gắng thể hiện những rung động, cảm nhận của mình khi được đọc tác phẩm của những nhà thơ mà tôi yêu quí..."( Lời ngỏ, trang 5).

          Và những nhà thơ mà anh "yêu quí" đó là 10 người, trừ một nhà thơ sinh sống ở Quảng Ngãi quê anh ( Vũ Hồ), còn lại đều sinh sống tại Bình Thuận ( có 8 người ở La Gi-Hàm Tân, 1 ở Phan Thiết) : Nguiễn Ngu Í, Phan Thanh Hải, Xuân Ly Băng, Phan Chính, Đỗ Quang Vinh, Trần Yên Thảo, Đoàn Thuận, Nguyễn Huỳnh Sa và Ngô Văn Tuấn.

           Tôi biết trong 10 khuôn mặt thơ mà Lê Ngọc Trác giới thiệu, có người đã từng có tên tuổi trước giải phóng ( Nguiễn Ngu Í,Vũ Hồ, Trần Yên Thảo, Xuân Ly Băng), có người mới sau này, trong đó có Đỗ Quang Vinh là Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam. Song dường như sự tỏa sáng chỉ ở trong khu vực, ít lan tỏa ra khắp cả nước, vì bởi họ là những nhà thơ...tỉnh lẽ, ít có điều kiện tiếp xúc và...đánh bóng tên tuổi, mặc cho lớp bụi của thời gian phủ mờ, khỏa lấp, cho nên rất cần những người như Lê Ngọc Trác, làm cái công việc ...gạn đục, khơi trong, bằng chính trái tim và sự cảm nhận của mình để giới thiệu cho đông đảo bạn đọc biết những tác giả, tác phẩm hay, đặc sắc. Thâm tình hơn, đó lại chính là những con người của quê hương mình, của nơi mình đang sống.

            Với Nguiễn Ngu Í, có thể coi đây như một "lão làng" của đất La Gi-Hàm Tân, chỉ bằng nhận xét của Giáo sư, Tiến sĩ Trần Văn Khê : "Anh Ngư viết văn Pháp rất hay, nhưng anh yêu tiếng Việt, anh lại muốn cho người Việt ai cũng đọc được sách báo nên tham gia rất tích cực phong trào xóa nạn mù chữ. Nguiễn Ngu Í còn sáng tạo ra cách viết chữ Quốc ngữ sao cho hợp lý hơn...", và Học giả, nhà văn Nguyễn Hiến Lê thì viết: "Anh có nhiều lý tưởng, nuôi nhiều mộng cao đẹp mà gặp toàn những điều bất như ý, cứ phải cố nén xuống và sức nén càng mạnh thì càng bùng lên dữ dội..." (trang 8). Cũng đã khái quát hết cái thần của nhà thơ Nguiễn Ngu Í, như hai câu thơ mà ông viết : "Bao nhiêu chí trẻ rồi tro bụi/ Một thoáng tình xa cũng ngậm ngùi !".

           Tương tự, giới thiệu nhà thơ Phan Thanh Hải, Lê Ngọc Trác cũng đã đưa được cái tình, cái ý và ước nguyện của nhà thơ " Tự điếu" mình bằng 2 câu thơ : "Văn Chương chưa cạn bao nguồn cảm/ Đạo đức mãi ghi một chữ tình" (Trang 16).

          Với lối viết tìm tòi, sáng tạo như vậy Một chút tình thơ, đã vẽ được chân dung các nhà thơ tác giả yêu quí, bằng chính sự cảm thức trong trẻo và ngòi viết sắc sảo mang tính chất báo chí của mình, đây còn là sự thể hiện qua cảm nhận của trái tim mà anh là một độc giả, một bằng hữu chí tình, chí cốt.

         Việc giới thiệu tác giả tác phẩm, trước Lê Ngọc Trác đã có nhiều người viết và tập hợp thành tác phẩm. Có nhà thơ, qua sự giới thiệu của bậc thức giả tri âm, đã trở nên nổi tiếng, nhiều người biết đến, cũng có người lặng lẽ chìm khuất cùng với thời gian. Và giới thiệu tác giả, tác phẩm, mỗi người giới thiệu lại tìm cho mình một hướng đi riêng và một phong cách viết riêng. Có người nghiên cứu, có người phê bình, có người chỉ bình...Lê Ngọc Trác thì ghi cảm nhận, dành quyền suy ngẫm cho người đọc, đó là sự cảm thức chừng mực, vừa phải, tránh được lối mòn "tung hứng" mà nhiều người hay mắc phải. Có điều, theo tôi : Giá mà Lê Ngọc Trác " tiết chế" một chút trong việc đưa ra hơi nhiều thơ của người mình giới thiệu ( Mỗi tác giả chỉ nên có từ 2 đến 3 bài thơ thật ưng ý là đẹp nhất). Qua mỗi tác giả, ngoài việc nắm bắt "cái thần" của mỗi người, cũng nên nêu lên sự cảm nhận khái quát và chung nhất của người viết đối với tác giả được giới thiệu, qua đó hướng dẫn bạn đọc cảm nhận về cái hay, cái đẹp mà mình muốn giới thiệu, đó là sự định hướng cần thiết của người làm công việc giới thiệu.

         Tiết giảm bớt nhiều bài thơ chưa phải là tiêu biểu, Lê Ngọc Trác còn có nhiều điều kiện để giới thiệu thêm các nhà thơ đã thành danh của Phan Thiết như Nguyễn Bắc Sơn, Lê Nguyên Ngữ, Nguyễn Như Mây...đã từ lâu được bạn đọc cả nước yêu mến. 

                                                   Bên bờ Vàm Cỏ, tháng 10/2008